Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2007

phải chăng tình yêu là thế? 2 tt


.. Nó về đến nhà, ngay lập tức nó lấy cuốn tập mà lúc nãy N đưa cho nó, mở cuốn tập ra trong đó có một lá thư của N. Nó mở lá thư ra và đọc, nó lặng người đi trông khuôn mặt của nó rất buồn hình như nó muốn khóc, nhưng nó đã vội lau đi những giọt nước mắt thật nhanh như không muốn ai biết rằng nó đã khóc . Với tính cách của nó, vốn luôn vô tư trước mọi chuyện ấy thế mà lại buồn vì một lá thư của N sao ?N đã viết những gì mà có thể làm cho nó trầm cảm đến thế :" ấy thân mến! N rất vui vì được quen biết ấy, ấy rất tốt với N luôn bên N và giúp N nhiều việc.... Thế nhưng ấy có biết rằng N là một người luôn mang đau khổ cho người khác, N sợ làm cho ai đó phải đau khổ lắm, từ trước đến nay N luôn cô đơn và cảm thấy mình .... ấy tốt với N, N vui lắm, mình hiểu được tình cảm của ấy dành cho N, N rất cảm động ... . Nhưng ấy có biết rằng nếu như ấy thích mình thì ấy sẽ ko bao giờ được sung sướng đâu, ấy biết hoàn cảnh của N mà đúng không? N không muốn ấy phải khổ vì mình, còn có rất nhiều người hơn N mà... N buồn lắm ấy ơi... vì sao N luôn gặp bất hạnh vậy? vì sao ngay cả người mà N yêu N cũng không dám đón nhận tình cảm.... mong ây hiểu cho N nhé, N thật sự xin lỗi âý. Hãy để tình yêu này trong tim của 2 ta nha ấy, N rất muốn nói...nhưng ..."



Giờ thì nó đã hiểu vì sao N buồn, N buồn không phải vì N ko yêu nó mà là... Nó tự nói với lòng rằng nó sẽ không bỏ cuộc, nó phải tiếp tục cố gắng vì N cũng như nó mà, nhưng vì hoàn cảnh cũng như N còn e ngại nên mới nói thế.

Mấy tuần sau nó và N vẫn gặp nhau vẫn đi học cùng nhau nhưng cả 2 không ai nói gì đến chuyện hôm trước, phải chăng như vậy là đã chấm hết chuyện của nó và N. Không nó vẫn còn tiếp diễn và vẫn còn những lá thư được trao tay nhau mỗi khi tan trường. Gần đây nó vui lắm, yêu đời lắm cươi nói nhiều hơn lúc trước. Thật khó hiểu cho nó, vì sao nó lại vui đến thế nhỉ ? ah thì ra là N đã chấp nhận tình cảm của nó, không biết nó đã viết nhưng gì trong thư mà có thể làm cho N chấp nhận vậy N đã không còn tự trách mình nữa , nó viết cái gì vậy nhỉ ? chỉ có người trong cuộc mới hiểu được thôi.

Vậy là đã 1 năm ngày nó bắt gặp ánh mắt của N, giờ nó đã có chổ đứng trong tái tim của N, nó hạnh phúc lắm, một năm vừa qua nó cũng thay đổi nhiều, biết suy nghĩ về mội chuyện hơn, và nói nhiều hơn trước
. Vậy là từ nay nó đã có bạn, vừa là bạn vừa là người ... của nó, bây giờ nó khong chỉ còn là " vệ sĩ riêng" của N mà còn là người ... trong lòng N. Thời gian thì vẫn cứ trôi và 2 người vẫn yêu thương nhau nhưng chỉ có 2 đứa biết mà thôi, tình yêu đó vẫn chưa thể vượt qua giới hạn của những đứa học trò cấp 3, có nhiều điều muốn nói nhưng vẫn còn e ngại.

Giờ đã là năm cuối của thời học sinh, vài tháng nữa là nó và N thi TN rồi, sắp phải xa trường xa bạn bè và nó sắp phải xa N, nó luôn tự hỏi rằng sau này nó sẽ ra sao ? trước đây nó chỉ biết học rồi chơi thôi, nhưng giờ thì thời học sinh sắp qua rồi, không thể chỉ có chơi không như vậy. Sau này nó phải tự lo cho bản thân, không lẽ cứ để gia đình nuôi nó hoài sao ? Ba má nó đã cố gắng nuôi nó trưởng thành rồi, không lẽ nó còn muốn làm khổ gia đình nữa uh? và cả người còn gái nó yêu thương nữa chứ . Bao nhiêu ý nghĩ đó cứ hiện lên trong suy nghĩ của nó, làm cho nó rất bối rối...

Và rồi tiếng ve cũng đã ngân lên hè đã đến rồi, vậy là từ nay nó, N và những người bạn cùng trang lứa của nó sẽ chia tay mái trường thân yêu, chia tay cái thời áo trắng đáng yêu. Để bước vào ĐH , CĐ hay những trường dạy nghề, nhằm tìm cho mình một tương lai tốt đẹp sau này.

Nhưng cuộc sống không như nhưng gì người ta nghĩ, không phải lúc nào cũng trải thảm cho ta bước đi, cuộc sống luôn có nhưng biến cố và có một chút gì đó thử thách chúng ta. Chính nhưng điều đó đã làm cho nó càng thêm bối rối, nó cảm thấy mình trở bên quá nhỏ bé trước cuộc sống vốn sôi động, nó muốn chạy trốn tất cả mọi thứ, kể cả N. Nó và N mất liên lạc với nhau kể từ khi 2 đứa vào Nam học tiếp, nó rất nhớ N và nó biết N cũng nhớ nó nữa. Phải đến 2 tháng sau ngày chia tay ở quê nó mới được gặp lại N, lẽ ra nó phải vui mừng vì được gặp lại N chứ. Nhưng sao nó lại thấy bối rối, nó không dám gặp N, nó đã làm gì có lỗi với N uh? mỗi lần xuống KTX của N trong nó luôn nặng trĩu nhưng tâm sự. N cũng cảm nhận được điều này, N hỏi nó nhưng nó lại ko trả lời, nó cứ im lặng... Và rồi một hôm nó đã đến gặp N, nó nói :" có lẽ mình là N nên chia tay nhau một thời gian, vì bây giờ mình cảm thấy rằng... mình cũng không biết phải giải thích sao để cho N hiểu... tạm thời mình hãy chia tay nhau. Mình muốn suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện đã qua, từ ngày thi TN 12 đến giờ mình luôn cảm thấy rằng chuyện của 2 đứa mình sẽ gặp phải một trở ngại lớn từ nhiều phía gia đình xã hội, cũng như .... Mình không muốn N và mình phải thêm đau khổ và .... Chúng ta hãy chia tay nhau từ đây như vậy sẽ tốt hơn cho cả mình và N. Hãy dặp tắt đi những đóm lửa tìn đang bắt đầu bùng cháy trong tim chúng ta, nhưng vậy sẽ bớt đi đau khổ và chua xót hơn nếu chúng ta vẫn cứ tiếp tục... Và hơn cả là như chấm dứt vào lúc này để cả 2 luôn có được nhưng khoảng khắc tuyệt vời về nhau... Mình thật sự xin lỗi N". N lặng người không nói câu nào, nhưng N không khóc, N nhìn nó và quay mặt chạy về phòng bỏ lại mình nó với bao nhiêu nỗi đau...

Hai tháng sau kể từ ngày nó nói chia tay với N, N mới gặp lại nó N đã bật khóc nói trong nghẹn ngào" ấy ác lắm, nhẫn tâm lắm, ấy có biết rằng N yêu ấy nhiều lắm không" nó đứng lặng im không nói gì " ấy có biết rằng nhiều lúc N muốn buông xuôi tất cả mọi chuyện, không thiết cuộc sống này nữa, nhưng ấy đã ở bên N, cổ vũ N động viên N phải cố gắn. Ấy luôn làm cho N biết tin vào chính mình tin vào cuộc sống này, với N ấy luôn là người quan trọng nhất không gì có thể thay thế. Nhưng khi nghe ấy nói chia tay N cảm thấy như sụp đổ hoàn toàn, N đã khong thể suy nghĩ được gì cả. Hai tháng nay N đã suy nghĩ rất nhiều nhưng lời ấy đã nói hôm đó. Vâng! ấy nói đúng có lẽ chúng ta nên kết thúc cuộc tình này vì có nhiều điều mà cả N và ấy biết rằng không thể .... và cũng vì chia tay nhau hôm nay để mãi giữ những kỉ niệm đẹp về nhau nha ấy. Quả thật lúc đó N rất giận ấy, ghét ấy và không muốn gặp ấy nữa, nhưng giờ N đã hiểu và N sẽ không giận ấy nữa đâu, N cảm ơn ấy đã cho N nhưng phút giây hạnh phúc, cảm ơn ấy nhìu lắm... tuy không thể yêu nhau như ngày xưa nhưng chúng ta có thể là nhưng người bạn tốt nhất của nhau" .



Thế là chấm hết cho một cuộc tình buồn nhưng đầy nhưng kĩ niệm yêu thương. Giờ đây đã 2 năm rồi từ ngày nó và N chia tay nhau, nhưng 2 người họ vẫn gặp nhau nói chuyện với nhau như những người bạn tri âm. N giờ đã có người yêu khác và N cũng đã tìm thấy hạnh phúc trong tình yêu mới này, còn nó. Nó vẫn như vậy ít nói hay cười nhưng có một điều là nó đã trưởng thành lên nhiều, N hỏi nó " nè ấy đã 2 năm rồi mà, sao ấy vẫn chưa tìm cho mình một hạnh phúc khác đi, để sau này còn giới thiệu cho đứa bạn thân này nữa chứ hiihi " nó nhìn N cười và nói " uh nhất định là thế rồi...."

Một chút nắng của thang 6 một cành phượng vĩ trong kẹp trong lưu bút, một nét hồn nhiên vui tươi trong sáng đã viết nên một câu chuyện tình của tuồi học trò như thế đó. Cho dù rằng họ tình yêu của họ không đi đến một chân trời riêng của 2 người nhưng trong họ luôn có những kĩ niệm đẹp khó quên. Trong tình yêu không phải đến được với nhau mới là hạnh phúc mà đôi khi việc chia tay sẽ làm cho mối tình đó thêm ý nghĩa. Điều quan trọng đó là khi yêu nhau xin hãy yêu nhau thật lòng đừng lừa dối bản thân mình và càng không nên lừa dối người mình yêu. Có như vậy ta mới cảm nhận được tình yêu thật sự là gì




Cỏ dại

No comments yet